Chiếc hộp của Aida - Cá Voi Blog

Sunday

Chiếc hộp của Aida

    0


Phòng của Aida là một căn phòng nhỏ hình hộp chữ nhật vuông vức. Trên tường có treo những bức tranh ngộ nghĩnh nhiều màu sắc, một tấm giấy khen thưởng thành tích năm học vừa qua của trường tiểu học Monjour đã được mẹ Aida cho lồng khung viền vàng, và một giá sách treo bên trên gần bàn học xếp đầy những truyện cổ tích và truyện tranh màu.

Cô bé rất thích căn phòng của mình. Cô gọi nó là chiếc hộp kỳ diệu. Chiếc hộp của tuổi thơ.

Rồi thời gian trôi đi. Aida có cho mình thêm nhiều chiếc hộp khác. Có những chiếc hộp trơn tuột, xấu xí, những cái khác lại thơm ngát và gọn gàng.

Một đêm, Aida đang ngủ trong phòng ngủ của mình, thì đột nhiên mọi thứ xô lệch. Trong đêm tối đen, tất cả mọi thứ trong phòng đều xô cả về một phía – phía mà cô đang nằm.

Động đất ư?”, Aida chới với nắm lấy mép giường và xoay người trở dậy. Nhưng phản xạ của một bà lão đã 90 tuổi thì không còn nhanh như trước được nữa. Chiếc tủ phía góc phòng đang lao thẳng về phía này với một sức nặng đến choáng váng. Không kịp nữa rồi!

Aida bị đập mạnh và bắn tung ra khỏi căn phòng. Lần đầu tiên cô rơi khỏi chiếc hộp của mình, đột ngột và không thể bám víu vào đâu nữa. Tất cả thế gian dường như đều nghiêng ngả.

Bức tường bị vỡ nát. Aida không thể nhìn thấy gì, bóng tối trước mặt đặc quánh trong căn phòng, bóng tối trầm lặng ngay sau lưng. Mọi thứ trong căn phòng vẫn đang ùa đến và đổ ập vào cô.

Đột nhiên cô thấy đau ở bả vai. Cơn đau của ngày Aida mới 9 tuổi, trèo cây và bị ngã phải nhập viện. Rồi một cơn đau khác rơi vào bụng dưới, cô thét lên, đó là cơn đau ngày cô sinh con đầu lòng. Cơn đau khác ở đầu gối, khi cô bị tai nạn xe và bị liệt hoàn toàn hai chân không thể đi lại.

Những cơn đau trong suốt cuộc đời vẫn liên tục ập vào cô. Cô không thể né tránh vì chúng quá nhiều, quá nhanh và vẫn còn đang rơi ào ạt từ phía cuối căn phòng. Nhưng không chỉ có những cơn đau. Cô thấy cả vị ngọt mát và ngại ngùng của nụ hôn đầu đời đang rơi trên môi mình. Một làn gió khẽ luồn qua mái tóc trong những kỳ nghỉ hè rực rỡ. Bàn tay mềm mại nhỏ bé của John khẽ vuốt trên má mẹ để lau đi giọt nước mắt ngày lành. Rất nhiều, rất nhiều những trải nghiệm, những ký ức, những hoài niệm xa xăm,… mà Aida tưởng rằng mình đã quên, giờ đây đổ thẳng về phía cô – chân thật và sắc nét đến vô cùng tận.

Chúng - tất cả chúng – rơi vào cô, rồi vượt qua cơ thể cô. Aida thấy cả người như nhẹ nhõm, loãng dần đi, thu bé lại. Nhưng trí óc cô lại vô cùng tươi tỉnh, rõ ràng, mở rộng. Cô đột nhiên thấy bầu trời, thứ ánh sáng kỳ lạ nào đó mà cô chưa bao giờ nhìn thấy, những thế giới đang liên tiếp mở ra, những sinh vật dị hình dị dạng, dường như những nhân loại khác và cả những cánh đồng hoa.

Tóc Aida xanh lại màu tuổi trẻ. Cơ thể trở lại với cô trong một vóc dáng mỏng manh. Những bộ phận sinh dục biến mất. Đôi mắt lại sáng ngời lấp lánh. Hình như trên môi, cô đang mỉm cười.

Vũ trụ có hình dáng của một chiếc hộp. Và nó nghiêng dần, nghiêng dần, đến độ nếu không tỉnh giác thì ta chẳng thể nào nhận ra. Cho đến một ngày bất định, như một lẽ tự nhiên,  tất cả chúng ta rồi sẽ rơi ra khỏi chiếc hộp của mình. Rồi chúng ta sẽ gặp nhau.

Liên hệ

|► FB Messenger : http://m.me/cavoi.net

Bản quyền nội dung

© 1992 Cá Voi Blog. Designed by Bloggertheme9 & Distributed by Blogger Templates